- Tháng Một..
Những câu chữ xiên vẹo, ngã nghiêng...
Tự nhiên bây giờ em thèm ăn Paparoti nóng hổi mà anh đã từng mua cho em ăn.. Em cũng thèm một tách Americano rồi ôm quyển sách mình yêu thích nhất đọc đi đọc lại, Kiss the rain thì bật lên để đó.. Anh từng bảo em thử uống Latte, thứ ngọt ngào đó sẽ khiến em dịu dàng hơn.. Em chu mỏ, ra vẻ đỏng đảnh... Em chỉ thích thứ gì đăng đắng thôi, em ghét đồ ngọt, em ghét màu hồng, và em ghét cả hoa nữa..
Anh sững sờ... Lần đầu tiên gặp nhau, anh đã tặng em một nhánh hoa hồng. Hóa ra, anh chẳng hiểu nổi em.
...
Vậy là anh rời bỏ em..
Người con gái anh yêu - Là cô gái dịu dàng, mặc váy hoa xinh đẹp, và yêu những đóa hoa hồng mà anh tặng cô ấy..
Lần cuối cùng nhìn thấy bóng anh khuất dần sau chiếc áo sơ mi màu xanh dương.
Em vẫn cứ nghĩ rằng, anh chính là ''duyên nợ'' của em..
Rồi lần tình cờ nhìn thấy ảnh của anh và cô gái ấy hôn nhau đăng trên Web cá nhân anh..
Em... mới phát giác.. Hóa ra anh.. và cô ấy mới là duyên nợ của nhau.
- Thành phố không giữ nổi Mùa Đông..
Tôi ở giữ lòng thành phố không có Mùa Đông.. Nhưng cái lành lạnh mỗi buổi sáng đủ làm tôi co rúm ró trong chiếc áo Cardigan màu xanh dương.. Gió lùa mình vào khung cửa sổ thổi tung cái rèm cửa màu lam, hoàn cảnh này lẽ ra phải đốt chút Marlboro hít hà hơi khói.. để ấm lòng hơn.
Tôi không nghiện thuốc.. thỉnh thoảng chỉ mượn chút khói thuốc xua đi nổi cô độc mơ hồ.
Tháng nào tôi cũng viết một vài cái Status kiểu như: ''Đốt cháy nổi buồn tháng 9.'' ; ''Đốt cháy nổi buồn tháng 1O.'' ..., ''Đốt cháy nổi buồn tháng 12.''
Chẳng ai đoái hoài gì đến.. cũng chẳng ai mải mai quan tâm. Họ quá quen với cái cách tôi ''Đốt cháy..'' này rồi.. Rồi tự nhiên một hôm, có một người bảo: ''Tiểu Du, em đừng hút thuốc nữa. Được không?''
- Đừng khóc..
Quả thật Lâm không giữ tôi ở lại, cũng chẳng hỏi xem số điện thoại là gì để giữ liên lạc.. Lâm chỉ bảo.. ''Đừng khóc khi xem phim.'', '' Nhất định sẽ gặp lại, vì anh tin còn ''duyên'' với em.''
Không còn nhớ nổi lần cuối cùng rơi nước mắt là từ khi nào.. Chỉ nhớ là ngay cả lúc N. bước ra khỏi cuộc sống của tôi, dù buồn phiền, dù nhớ nhung cũng chưa từng khóc. Nước mắt đã trở thành thứ vật chất xa xỉ..
Lâu lắm rồi, lúc còn trên thế gian này K. cũng đã từng dặn dò: ''D đừng khóc lúc không có K ở đó.''
Ừ, không khóc... Ngay cả lúc hay tin K. gặp tai nạn giao thông không qua khỏi, tôi vẫn không rơi một giọt nước mắt nào. Chỉ im lặng, lẵng lặng đi đi về về một mình.. Im lặng nghe lại những ca khúc mà K thích nghe.
Đôi lúc tôi cũng muốn nói..: Cho em được khóc, nếu phút chốc em yếu lòng.
- Tình Ơi (Quốc Bảo)..
Nhạc trẻ. Tôi hoàn toàn mù tịt..
Nhạc Việt Nam.. Tôi chỉ biết Trịnh, biết những người hát các thể loại nhạc xưa..
Tôi ám ảnh Quốc Bảo... Những bài hát do chú sáng tác, những xuất ảnh do chú chụp, những status chú viết hàng ngày.. Chẳng hiểu vì lí do gì, dễ dàng đi vào xúc cảm của tôi. Dễ làm tôi động lòng.
''Tình đau miễn là em sẽ về..'' - Tình Ơi
Tôi hay ngân nga rồi hát thành ''tình đau miễn là anh sẽ về..'' sau đó thì tự cười chính mình..
...
Ở góc phòng, nhạc Quốc Bảo vẫn rên rỉ đều đều.. Ngoài trời thì đang mưa..
Chocolate. Nhạc Quốc Bảo. Mưa.. Mọi thứ quyện vào nhau, quấn lấy nhau.. Nồng nàn !
Vỗ về nhữg cơn đau bằg bản tình đã cũ kĩ.
Thèm ngồi bên nhau, hát cho nhau nghe chút tình chấp vá !
Tiểu Du. O9.O1.2O13

